
Ta còn nhớ em hay không? Bản thân ta ngay bây giờ cũng chẳng biết nữa, khi mà ta còn không thể hình dung được khuôn mặt của em như thế nào.




Ta còn nhớ em hay không? Bản thân ta ngay bây giờ cũng chẳng biết nữa, khi mà ta còn không thể hình dung được khuôn mặt của em như thế nào.

Năm tôi học lớp 10, có một bạn cùng giới tỏ tình với tôi. Tôi từ chối quyết liệt, nhưng ở đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn, tôi không muốn mất bạn ấy. Thế là tôi đưa ra ý kiến “tụi mình là anh em”...

Em đã không còn quá lắng lo tối đêm nằm vắt óc suy nghĩ mai sẽ ăn món gì, sáng dậy mấy giờ đi chợ rồi đến công sở.

Có những khi anh không còn tiền đủ để em và anh ăn cơm, anh đành phải nói “anh ăn rồi" để phần cơm em ăn. Tình yêu của anh và em cứ như vậy trôi qua trong 4 năm...

Vào phút này đây, em mong anh đừng làm bất cứ hành động nào giúp em. Đừng khiêng đồ cho em, đừng dắt xe cho em, đừng mở cửa cho em, đừng nhắc nhở em điều gì, đừng làm gì cho em hết nhé. Để mặc em một mình nha anh!