Chồng tôi rất ít khi nói chuyện với vợ. Cơm tối xong, chơi với con một lúc là anh dán mắt vào máy tính. Vợ hỏi câu gì anh chỉ ừ hử cho qua chuyện. Nhiều lần tôi cố “cạy miệng” anh theo như cách của các bài tư vấn tâm lý trên báo thường hướng dẫn, nhưng vẫn không cải thiện được tình hình.
Tôi biết, anh “vào mạng” vì anh đang chơi chứng khoán. Ở cơ quan công việc chuyên môn lấp kín, anh không có thời gian đọc tin, phân tích kỹ thuật, nghiên cứu các mã cổ phiếu, vào diễn đàn... Anh bảo “kiếm thêm vài đồng cho vợ đi chợ thôi mà”. Lý do này xét thấy cũng chính đáng nên tôi trách sao được việc anh không còn tâm trí để nói chuyện với mình, trách sao được việc đêm nào mình cũng phải đi ngủ trước.
Con vẫn ngoan. Nhà cửa thu xếp đâu vào đấy. Chỉ có tình cảm vợ chồng là có vẻ không ổn, cứ rời rạc, xa cách. Anh thì tất nhiên chẳng bận tâm đến cái sự không ổn này, nên muốn nó trở lại bình thường, tôi phải nghĩ cách gì đó.

Hôm rồi, hàng xóm tôi xuất hiện người mới. Biết chị cũng chơi chứng khoán, tôi mừng như bắt được vàng. Đang trong thời gian nghỉ ở nhà chờ sinh đứa con thứ hai, tôi nhờ chị hướng dẫn cách chơi. Sau một tuần theo dõi bảng điện tử và cùng chị đến sàn giao dịch, tôi tích lũy được chút hiểu biết về thị trường chứng khoán và quyết định vào cuộc chơi.
Chồng tôi bất ngờ khi biết vợ cũng tham gia chơi chứng khoán. Càng bất ngờ hơn khi thấy vợ cũng có những nhận xét khá sắc sảo, tinh nhạy. Anh cứ hỏi tôi chơi từ khi nào, cảm thấy thế nào, lời lỗ gì chưa... Anh không phản đối, chỉ nhắc một điều là phải xác định "chơi cho vui".
Từ đó, câu chuyện giữa hai vợ chồng rôm rả hẳn lên. Đang không có gì để nói với nhau, chúng tôi chuyển sang trạng thái nói mãi không hết chuyện. Ban đầu là về chứng khoán, sau tôi lân la sang những chuyện mình muốn nói. Anh bị “mất cảnh giác”, trở nên gần gũi, tiếp chuyện vui vẻ với vợ từ khi nào không biết.
Những tin nhắn “tư vấn” trong giờ giao dịch; những buổi trưa chồng mời cơm vợ vì sáng nay vừa bán được một con “kịch trần”, vợ mời cà phê chồng vì “thoát được hàng” an toàn; chiều về vợ nấu cơm, chồng gõ máy tính cập nhật cho vợ tin mới trong ngày, như thể vợ là tay chơi chứng khoán sành điệu lắm vậy. Trong khoảng thời gian đó, vợ tranh thủ nhờ chồng coi chừng thằng bé, xếp quần áo, lau cho cái nền nhà vấy nước cũng dễ hơn. Thỉnh thoảng chồng còn rủ vợ ngồi với mấy người bạn chơi chứng khoán để “hóng hớt” tin bên lề.
Hóa ra chồng tôi không hề “ghét vợ”, “bỏ quên” vợ, mà chỉ vì anh nghĩ giữa hai người chẳng có đề tài gì chung để nói. Phát hiện ra “bí mật” này, tôi trút được nỗi lo lắng.
- 04/07/2010 01:50 - Làm mới cảm xúc
- 04/07/2010 01:48 - Mùa hè, có nên cho con nằm ngủ dưới đất?
- 03/07/2010 03:19 - Chợ heo, chuột cảnh ở Sài thành
- 03/07/2010 03:18 - Sẽ nghiên cứu khả năng gây bệnh của bọ xít hút máu
- 02/07/2010 01:57 - Diện cho con sớm khiến trẻ dễ hư
- 02/07/2010 01:54 - Nỗi ám ảnh về những dị dạng thai
- 01/07/2010 05:49 - Làm vợ
- 01/07/2010 05:41 - Ai khổ hơn
- 01/07/2010 03:29 - Bé nhiễm độc nặng vì gia đình nấu chì
- 01/07/2010 03:25 - Bố nướng mực, con cháy mặt
- 30/06/2010 04:59 - Bi hài chuyện tìm lại "trinh tiết"
- 30/06/2010 01:46 - Những ca thoát chết kỳ lạ trên... bụng vợ
- 30/06/2010 01:43 - Tránh bọ xít hút máu như thế nào?
- 28/06/2010 03:10 - Thanh niên thoát chết sau khi bị đâm thủng tim
- 28/06/2010 03:07 - Phòng trọ cho sĩ tử 'đắt như tôm tươi’
- 27/06/2010 01:49 - “Hồi sinh” sau cái chết
- 27/06/2010 01:46 - 6 quy tắc nên phá vỡ trong hôn nhân
- 26/06/2010 01:35 - ĐỜI SỐNGThứ sáu, 25/6/2010, 09:29 GMT+7 E-mail Bản In Suýt mất mạng khi dùng rết chữa bệnh
- 26/06/2010 01:30 - Một tuần thử làm người cửa Phật
- 25/06/2010 02:01 - Chồng quên 'trả bài' vì mải world cup








